Kính gởi quý vị AUDIO Giáo sư Lê Hồng từ Hoa Kỳ, một chuyên gia nghiên cứu về chính trị học. Gs tâm tình với đồng bào quốc nội, nhận định về hình ảnh Lm Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng ở Toà, kêu gọi đồng bào và các chiến sĩ ở quốc hội hãy đứng
lên biểu tình, rỉ tai, viết thơ rơi, phổ biến tin tức đấu tranh thật rộng rãi
--- Chúng tôi những người Việt tự do sống ỏ ngoại quốc sống ở Hoa Kỳ theo dõi những tiến triễn chính trị ở trong nưóc, chúng tôi rât là bàng hoàng khi chứng kìến cái buổi ở toà kết án Lm Nguyễn Văn Lý.
-- Chính nhà cầm quyền cộng sản cũng nói rằng cần làm sao có một nưóc Viêt Nam dân giầu nưóc mạnh, một xã hội văn minh dân chủ công bằng. Mà cái hình thức bịt miệng một Linh mục ngay trước toà, trong đó có rất nhiều nhà truyền hình
ngoại quốc, thì đó quả là một cái nhục cho dân tộc Viêt Nam, cho cái chính quyền cộng sản Viêt Nam.
--- Điều đó, chúng tôi tha thiết rằng, các chiến sĩ đấu tranh dân chủ trong nưóc, đồng bào trong nưóc, hãy phổ biến điều đó thật rộng rãi, nhất là trong cộng đồng những người Thiên Chúa Giaó.
--- Hãy đứng lên biểu tình, đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản phải phóng thích ngay Lm Nguyễn Văn Lý, để nhân dân Viêt Nam không bị nhục nhã vì một hành vi quá thô bạo, quá dã man. Nếu mà người cộng sản vẫn kêu, vẫn đề cao đây là
một xã hội văn minh, thì hình thức đó không có thể xảy ra ở thế kỷ 21 này, không có thể xảy ra ở trong đất nưóc Viêt Nam.
--- Cái điều đó, chúng tôi mong rằng các chiến sĩ đấu tranh trong nưóc, các đồng bào trong nưóc hãy rỉ tai nhau, hãy truyền bá nhau. Hãy biên những cái thơ rơi gởi cho mọi người, mọi tầng lớp nhân dân.
-- Các đoàn thể đấu tranh, các lực lượng công nhân nông dân, phổ biến rằng chúng ta phải đứng lên để đòi cộng sản trả lại cho người dân quyền tự do bầu cử ứng cử. Chứ không thể nào để cho một nhóm người của đảng cộng sản bốc nhau lên, để mà nắm quyền mãi mãi.
--- Điều đó không thể chấp nhận đưọc, nhân loại không thể chấp nhận đưọc trong thế kỷ 21 nầy. Đó là điều chúng tôi muốn tha thiết kêu gọi đồng hưong và các chiến sĩ dân chủ trong nưóc tiếp tay. Và chúng tôi ngoài này luôn luôn tiếp tay đấu tranh với các vị ở trong nưóc. Xin thành thật cám ơn.
Thật xúc động khi được biết tiếng nói của mình sẽ được truyền về quê nhà để đến với đồng bào. Trong những ngày cuối tháng 4 này, dồng bàoViệt Nam tỵ nạn cộng sản tại khắp nơi trên thế giới không khỏi đau buồn vì những người con của tổ quốc đã không được tự do trở về sinh sống và làm việc trên chính quê hưong mình.
Kính thưa đồng bào, ngày 30/4 sắp tới là ngày kỷ niệm 32 năm biến cố đau thương nhất trong lịch sử Việt Nam. Toàn đất nước bị dày đạp dưới gót sắt cộng sản, hàng triệu gia đình phải ly tán, trên ba triệu người phải bỏ nước ra đi, hàng triệu người bị bắt vào tù, gần một triệu người bi chết chìm đáy biển.Quên làm sao được tội ác ghê tởm gây ra cho đồng bào, hàng trăm ngàn người bi giết oan thời cải cách ruộng đất, hàng ngàn người bị chôn sống hồi Tết Mậu Thân, hàng triệu gia đình bi cướp đoạt tài sản, bị lùa đi kinh tế mới. Có dân tộc nào phải gánh chịu những kiếp nạn như dân tộc Việt Nam dưới gông cùm cộng sản?
Trong những ngày này, thế giới cũng thương tiếc tiễn đưa cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin, người anh hùng đã can đảm đứng thẳng trên xe tăng đối đầu với bọn đảo chính giáo điều khát máu thuộc đảng cộng sản Liên xô, giải phóng cho hàng chục quốc gia khỏi ách xâm lược Liên xô, đem lại tự do dân chủ cho hàng trăm triệu người Nga và Đông Âu. Tổng thống Nga Yelsin đã từng nói: "Cộng sản không thể thay đổi, chỉ có thể thay thế nó thôi". Nhân loại đã bước sang thiên niên kỷ thứ ba, nhưng cộng sản Việt Nam vẫn xiềng xích dân tộc trong thời kỳ nô lệ, phải hàng trăm năm mới bằng được Singapore, hàng mấy chục năm nữa mới theo kịp Thái Lan.
Chúng xô đẩy hàng trăm ngàn cô gái bán mình sang ngoại quốc làm nô lệ tình dục, chúng cướp đoạt đất đai tài sản của các tôn giáo, của toàn dân và tài sản quốc gia biến thành của riêng của tập doàn Maphia cộng sản. Với quyền lực trong tay, chúng mặc sức cướp bóc và ăn chơi trác táng, bọn cán bộ vung tiền tham nhũng trong các sòng bài Ma Cao, Hồng Kông, ném tiền hối lộ vào các trung tâm giải trí Thái Lan, Mã Lai chứ không thèm ăn xài tại Việt Nam.
Chúng tước đoạt mọi quyền tự do dân chủ của đồng bào bằng công an và nhà tù. Chúng đàn áp đánh đập các mục sư Nguyễn hồng Quang, Nguyễn công Chính, Ngô hoài nở, chúng đập phá nhà thờ, tịnh thất của các vị Hòa thương, Thượng tọa. Chúng đánh đập giam cầm các chức sắc Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, nhu ông Lê văn Sóc, ông Nguyễn văn Thơ. Đặc biệt, Tết vừa qua, cộng sản đã mở cuộc Tổng tấn công Mậu Thân thứ hai, bắt giam hàng trăm nhà tranh đấu bất bạo động đòi dân chủ nhân quyền cho dân tộc. Những Nguyễn ngọc Quang, Phạm bá Hải, Trương quốc Huy, Lê quốc Quâng, Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân, Trần khải Thanh Thủy.
Cả thế giới phải bàng hoàng chứng kiến phiên tòa khóa miệng Linh mục Nguyễn văn Lý và các cộng sự, và gọi đó là tòa án mọi rợ. Một tháng đã trôi qua, giờ này Linh mục Nguyễn văn Lý và hàng trăm nhà tranh đấu cho dân chủ nhân quyền đang bị cùm sắt xích chân trong các phòng biệt giam tăm tối. Đói khát và khủng bố đang đè nặng lên thân phận của họ. Họ hiếu thốn tất cả, từ ánh sáng mặt trời, đến cả nước và không khí. Làm bạn với hàng vạn muỗi và rệp. Ông cha ta thường nói: Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Nhưng nhà tù cộng sản Việt Nam còn tàn khốc hơn nhiều.
Linh mục Nguyễn văn Lý đã làm gì nên tội? Phải chăng lên tiếng đòi dân chủ nhân quyền cho người dân bị áp bức là sai ư? Phải chăng lên tiếng đòi tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, chống độc tài tàn bạo là sai ư? Phải chăng lên tiếng đòi cho phẩm giá con người được tôn trọng là sai ư? Hay phải chăng cứ phải cong lưng uốn gối cúi đầu chấp nhận mọi bất công xảo trá lọc lừa để được yên thân để ung dung tự tại là đúng ư?
Hay phải chăng cứ im lặng trước tội ác gieo băng hoại cho dân tộc, gây tội ác cho dồng bào, để được ơn huệ ra nước ngoài quyên góp là đúng ư? Hay phải chăng thấy người bi cướp đánh nhừ tử như công an đánh mục sư Nguyễn công Chính, thấy dân oan bị cướp đoạt tài sản đất đai, thấy anh em đồng bào bị bắt bớ tù đầy, mà im lặng tránh qua bên kia đường mà đi là đúng ư?.Xin dành quyền trả lơi cho quí vị trưởng thượng.
Kính thưa các đồng bào ở nước ngoài và đăc biệt là các thân hữu hiện nay đang đấu tranh cam go ở quốc nội,
Đầu năm Đinh Hợi, xin có vài lời với các bạn. Trong năm nay đồng bào ở hải ngoại, đăc biệt ở Hoa Kỳ và tại Cali đã ăn Tết rất lớn, trong không khí hoan hỉ và phồn thịnh. Nhưng cái Tết Đinh Hợi năm nay đồng thời đánh dấu 32 năm quản lý miền Nam của cộng sản Bắc Việt. Vì vậy, hôm nay chúng tôi xin có vài lời nhận xét về sự quản lý tồi tệ của cộng sản cho tới nay.
Như các bạn biết, sự quản lý nó đi qua 2 giai đoạn. Thứ nhất là từ tháng 4-1975 cho tới 1986. Các bạn còn nhớ, sau khi miền Nam bị bức tử trước sự nín lặng khiếp nhược của thế giới, thì bọn cộng sản Bắc Viêt đã xua quân vào chiếm cứ miền Nam, và chúng đã hành động như cái bọn thổ phỉ Tầu và Pháp của thời thực dân.
Chúng đã tràn vào dưới vĩ tuyến 17, họ đã noi gương cái thái thú Tầu và thổ phỉ Pháp. Họ đã thống trị, vơ vét vàng bạc châu báu, máy móc, đồ quý chở về bắc. Họ đập phá các di tích lịch sử, huỷ diệt các sách vở, bắt dân đi học tập mút mùa, đày đi vùng kinh tế mới, đập phá nghĩa trang mồ mã, thay đổi tiền bạc, thay luôn cả tên thủ đô Saigon, như cộng sản đã làm ở bên Nga Sô.
Thưa các Bạn, cung cách cai trị nước của người cộng sản đã để lộ cái tư cách ngoại quốc của họ. Bởi vì họ bảo vệ quyền lợi của quan thầy Nga Tầu, bất chấp mọi sự thiệt thòi của dân Việt.Các bạn còn nhớ, Hồ chí Minh đã mê muội nghe lệnh Mao trạch Đông cho thi hành tàn bạo cái kế hoạch Cải Cách Ruộng Đất từ năm 1953 tới 1956, sát hại trên 1,000.000 (một triệu) nông dân vô tội, và bắc Việt cũng đã câm miệng. Năm 1958, trước cảnh hạm đội Trung Cộng đè bẹp hải quân Việt Nam để cưỡng chiếm Hoàng Sa, chẳng những thế mà Phạm văn Đồng còn nhìn nhận bằng công văn Trung Việt của Bắc Kinh trên đảo này. Đó là giai đoạn thứ nhất.
Còn giai đoạn 2, thưa các bạn, vào năm 1986, để cứu vãn sự sụp đổ chính trị và kinh tế của Việt Nam cộng sản, vì cộng sản đã tuân theo lệnh của Gorbachev áp dụng cái mà chúng gọi là "đổi mới". Và chúng bị bắt buộc phải chấp nhận cái thể thức gọi là kinh tế tự do, mà chúng cho thêm một cái đuôi là "theo tinh thần xã hội chủ nghĩa". Cho đến ngày hôm nay, họ vẫn không giải thích được thế nào là kinh tế thị trường theo xã hội chủ nghĩa. Cái lề lối bịp bợm của cộng sản là để cứu vãn chế độ. Và cũng nhờ thế mà Hoa Kỳ đã bãi bỏ cấm vận và đã nối lại bang giao với cộng sản Việt Nam.
Bắt đầu từ 2006, cộng sản Việt Nam đã qua một khúc quanh mới, là điều chúng được chấp nhận vào tổ chức WTO, vào tổ chức APEC và chúng đã dùng những mánh khoé để bịp bợm tuyên truyền, để ru ngủ thế giới, nhất là Hoa Kỳ. Chúng ta biết là gần đây Nguyễn tấn Dũng đã tuyên bố là cởi mở hơn, khi trả lại Nghĩa Trang Quân Đội cho chính quyền dân sự địa phương. Nhưng đây cũng là một cái trò hề của cộng sản, bởi vì đây không phải là sự nhìn nhận sự sai lầm của họ, mà họ muốn chế biến, họ muốn biến cái nghĩa trang của chúng ta thành một caí vùng để mà xây dựng kinh tế cho chúng.
Thưa các ban, trước hoàn cảnh đó, chúng ta đặt câu hỏi: chúng ta phải làm gì ? Trong khi mà Nguyễn tấn Dũng đi qua viếng Đức Giáo Hoàng tại Vatican, và để cho dân chúng cởi mở chất vấn trên truyền thanh truyền hình, thì đồng thời họ cũng cho khủng bố một cách trắng trợn các nhà tu hành ở bên trong nước, từ Cha Nguyễn Văn Lý qua tới các nhà lãnh đạo bên Phật Giáo.
Cái chuyện vừa rồi chúng cho tăng đoàn của Thích Nhất Hạnh về, để mà tuyên truyền hoà giải hòa hợp, tôi nghĩ là một trò hề mới. Chúng tuyên bố chúng muốn giải oan cho những người đã chết trong cuộc chiến tranh vừa qua, đó là một cái trò khiêu khích và bịp bợm. Bởi vì chúng đã không ban hành công lý cho người sống, không ban tự do cho người sống, thì nói gì chúng tưởng tới những người đã chết. Tôi nghĩ rằng chúng ta phải cẩn trọng trong giai đoạn sắp tới, để đừng lầm vào những mưu mô của cộng sản.
Thưa các bạn, chúng ta vẫn biết rằng, cái bọn cộng sản chỉ lùi bước khi nào họ yếu thế trước đối phuơng. Tuy là dốt, nhưng cái bọn lãnh đạo cộng sản là bực sư ở trong cái truờng tranh đấu. Họ không có dại vì ký vào những bản án tử hình của mình, khi biết không thể từ chối rút lui trước làn sóng cách mạng.
Các bạn hỏi tôi,vậy chớ nước chúng ta trước sự quản lý tồi tệ của cộng sản sẽ đi về đâu ? Chúng tôi nghĩ rằng, lịch sử Việt Nam chúng ta là lịch sử tranh đấu rất là gian khổ, chúng ta luôn luôn tìm cách tồn tại giữa các đế quốc, nhất là đế quốc Tầu. Và ngày hôm nay, đế quốc thứ hai đó là Hoa Kỳ. Chúng ta vẫn biết rằng cộng sản biết rõ hơn ai hết, là nếu mà chúng theo bọn Tầu đó thì chúng sẽ mất đất. Nếu mà họ theo Hoa Kỳ, theo chủ nghĩa Tự Do, thì trước sau gì họ cũng sẽ mất đảng.
Chúng tôi nghĩ rằng, để mà thay thế cuộc cách mạng áp bức của cộng sản, chúng ta cần một cuộc cách mạng mới, để thay đổi tât cả những cái lỗi lầm sơ sót của cộng sản. Chúng tôi nghĩ rằng cách mạng cộng sản đã làm băng hoại đất nước, chúng ta cần phải có một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Không có một giải pháp và một sự chọn lựa nào khác hơn, mà tôi nghĩ là cộng sản không thể cưõng nổi. Hai cái nguyên tắc thiên nhiên đó là "cùng tắc biến", và "tương quan nhân quả". Cùng tắc biến, là khi chúng áp bức dân chúng quá, thì tự nhiên dân chúng sẽ nổi loạn. Chuyện đó chúng không thể cản nổi. Và chúng đã gây quá nhiều tội ác, thì chúng phải trả, trả những cái nợ mà chúng đã gây ra. Chúng tôi nghĩ rằng một ngày kia, chúng sẽ không thoát nổi cái hoàn cảnh đó.
Tôi nghĩ rằng trong giai đoạn này, chúng ta phải thận trọng. Chúng ta không thể ngồi đó chờ đợi và tin tưởng vào sự giúp đỡ của ngoại bang. Hoa Kỳ càng ngày càng khắn khít với cộng sản Việt Nam. Cộng sản ngày hôm nay đang áp bức và vi phạm những quyền tự do, với cái sự nín lặng của Hoa Kỳ. Vì quyền lợi của Hoa Kỳ, Hoa Kỳ vẫn nương tay với cộng sản Việt Nam. Đồng minh Hoa Kỳ vẫn không bao giờ thay đổi cái chế độ ích kỷ của họ.
Tôi nghĩ rằng cộng sản hiện bây giờ đang tiến sâu vào cái giai đoạn thoái trào. Cộng sản đã hết thời, thất thế, lụn suy. Ngày hôm nay có một sự chia tay ý thức hệ, đúng hơn là một sự ly hôn vĩnh viễn giữa Đảng và Dân. Mất dân, cộng sản đang mất tất cả. Tôi nghĩ rằng trong cái chiều dài cuộc chiến Việt Nam, Hồ chí Minh và đảng cộng sản đã tận dụng được sức mạnh của dân, để mà chiến thắng, họ đã bỉ ổi đạt được dân. Còn Miền Nam đã thảm bại vì chúng ta không nắm được dân.
Vậy tôi nghĩ rằng, muốn thành công, chúng ta phải thức tỉnh. Chúng ta phải học hỏi về những sai lầm và cơ hội bỏ lỡ trong dĩ vãng. Chúng ta phải trở về nguồn, tức là phải trở về với dân tộc, xây dựng dân tộc thành một sức mạnh vô địch, thành một thành trì che chở chế độ phát sinh từ dân, bởi dân và của dân. Có nghĩa rằng cái sức mạnh dân tộc cộng với kinh nghiệm đấu tranh, và lòng yêu nước nồng nhiệt sẽ giúp cho giới lãnh đạo ngày mai sáng suốt tạo thời cơ để mà xây vận nước.
Thưa các bạn, về nguồn, thức tỉnh và cuộc chuyển tiếp khó khăn, đó là 3 đề tài, 2 cái đề tựa các cuốn sách mà chúng tôi mới viết ra. Chúng tôi nghĩ rằng, chúng ta không còn giải pháp nào khác, là giải pháp dân tộc. Bởi vì chỉ có dân mới tạo ra một chính quyền chính quy và nắm được cái chính nghĩa.
Tôi là Nguyễn Lý Tưởng, giáo sư, nhà báo, và cựu dân biểu Việt Nam Cộng Hòa. Sau 1975 tôi bị tù dưới chế độ cộng sản tất cả là 14 năm, lần thứ nhất từ năm 1975--1988, và lần thứ hai từ năm 1992 --1993. Hôm nay tôi muốn tâm tình với đồng bào một số ý kiến. Trước hết là chúng ta đang tiếp tục tranh đấu cho Khát Vọng Tự Do Dân Chủ và Nhân quyền của dân tộc Việt Nam. Một chế độ tự do dân chủ có nhân quyền, đó là niềm ước mơ và khát vọng chính đáng của con người và mọi thời đại.
Kể từ khi nước Việt Nam bị người Pháp xâm lăng, thì dân tộc chúng ta đã sống dưới chế độ độc tài, áp bức bất công, mọi quyền tự do dân chủ và nhân quyền bị chà đạp. Do đó, toàn thể dân tộc chúng ta đã đứng lên tranh đấu cho tự do dân chủ và độc lập dân tộc. Những bậc tiền bối cách mạng đã nêu gương bất khuất, qua các cuộc khởi nghĩa chống Pháp, các phong trào Duy Tân, phong trào Đông Du và các cuộc vận động dân chủ.
Năm 1945, đảng cộng sản Đông Dương dưới sự lãnh đạo của Hồ chí Minh với chiêu bài "giải phóng dân tộc" đã lợi dụng Khát vọng Tự Do Dân Chủ và nhân quyền của toàn dân, để đưa đất nước của dân tộc Việt Nam vào vòng nô lệ của chủ nghĩa cộng sản độc tài, chà đạp các quyền tự do dân chủ và nhân quyền của con người, trong đó quyền Tự Do Tôn Giáo là tối thượng. Ngay sau khi HCMinh cướp được chính quyền tại Hà Nội ngày 19-8-1945, các chính đảng và tôn giáo quốc gia đã liên tục chống lại tập đoàn cộng sản độc tài phi nhân, tức Mặt Trận Việt Minh do Hồ chí Minh lãnh đạo. Hàng triệu tín đồ các tôn giáo và thành viên các chính đảng quốc gia đã bi cộng sản giam cầm, thủ tiêu, giết hại, từ năm 1945 đến nay.
Từ sau ngày 30-4-1975 cho đến nay đã trải qua 32 năm, không một nơi này, cũng như không một thời điểm nào mà không có những người yêu nước nổi lên tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền tại miền nam Việt Nam, chống lại tập đoàn cộng sản tàn bạo, dã man.
Linh mục Nguyễn Văn Lý là một trong những gương mặt đấu tranh bền bĩ nhất. Tinh thần can đảm bất khuất của ngài đã được hậu thuẫn mạnh mẽ của đồng bào trong nước cũng như hải ngoại. Sự tranh đấu bất bạo động của Linh mục Nguyễn Văn Lý, cũng như các nhà lãnh đạo tôn giáo và các nhà đấu tranh dân chủ Khối 8406 rất sôi nổi, tạo ảnh hưởng lớn trong dân chúng, đã khiến cho tập đoàn cộng sản Việt Nam vô cùng bối rối và lo sợ.
Do đó, chúng đã bắt giam Linh mục Nguyễn Văn Lý và các thành viên trẻ của Đảng Thăng Tiến Việt Nam, như Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Lê Thị Lệ Hằng, Hoàng Thị Anh Đào tại Huế, và luật sư Lê Thị Công Nhân tại Hà Nội. Ngày 30-3-2007, toà án nhân dân tỉnh Thừa Thiên đã kết án Linh mục Nguyễn Văn Lý 8 năm tù ở và 4 năm quản chế, và các bạn trẻ trong Đảng Thăng Tiến từ 18 tháng đến 6 năm tù.
Khởi đi từ năm 1975, bên cạnh người Thầy và là người Cha tinh thần rất đáng kính của Linh mục Nguyễn Văn Lý là Đức Tổng Giám Mục Phi-líp-pê Nguyễn Kim Điền ở Huế, thì Linh mục Nguyễn Văn Lý đã tranh đấu liên tục không hề nghĩ ngơi và không khoan nhượng, trải qua các đợt tù đày, biệt giam, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Dù có những dư luận chỉ trích phương cách và mục tiêu tranh đấu của ngài, qua các phương tiện truyền thông ở hải ngoại, hay do phía cộng sản chủ trương ở trong nước, thì chúng tôi vẫn luôn bày tỏ lòng nguỡng mộ và triệt để ủng hộ cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ nhân quyền và tự do tôn giáo của ngài.
Bản án do toà án nhân dân tỉnh Thừa Thiên xét xử ngài và các thành viên trẻ trong tổ chức đấu tranh dân chủ tại Huế hôm 30-3-2007 vừa qua, là một bản án đầy bất công, là một trò hề của tổ chức tư pháp bịp bợm, là một bằng chứng vi phạm nhân quyền, nhân đạo và tự do dân chủ. Và càng ghi thêm vào hồ sơ tội ác của tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam, đối với dân tộc Việt Nam và toàn thế giới.
Chúng tôi vô cùng khâm phục thái độ anh hùng, dám làm dám chịu, của Linh mục Nguyễn Văn Lý và tư cách hiên ngang anh dũng bất khuất của các bạn trẻ nối bước theo con đường tranh đấu của Linh mục Nguyễn Văn Lý trước toà án. Những tên tuổi Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Phạm Thị Anh Đào, Lê thị Lệ Hằng trước toà án Thừa Thiên hôm 30-3-2007 chẳng khác nào 13 vị liệt sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng khi bước lên máy chém tại Yên Báy năm 1930. Tên tuổi của họ vẫn còn sống mãi trong lịch sử Việt Nam chúng ta.
Kính thưa quý vị,
Chúng ta sắp sửa tham gia vào một cuộc bầu cử ứng cử ở tại Việt Nam (2007). Nhân tiện đây, tôi cũng xin nói rõ, là quyền ứng cử bầu cử tự do là những bảo đảm cho một chế độ dân chủ. Quốc Hội có nhiệm vụ kiểm soát chính quyền, tức là kiểm soát hành pháp trong việc thi hành chính sách quốc gia. Ngoài ra, người dân cũng có thể bày tỏ ý kiến trên báo chí và các phương tiện truyền thông, để nói lên những bất công trong xã hội, hay chỉ trích phê bình những sai lầm của chính quyền. Vì thế, ngoài quyền tự do tôn giáo, các quyền tự do ngôn luận, quyền sinh hoạt chính trị đối lập là rất quan trọng, trong sinh hoạt chính trị của một chế độ dân chủ. Tại Việt Nam hiện nay, người dân không được hưởng các quyền tự do dân chủ như đã nói trên.
Kính thưa đồng bào quốc nội,
Người Công Giáo trong tuần lễ này gọi là Tuần Thánh, tức là tuần lễ tưởng niệm ngày Đức Ky Tô tức là Đức Chúa Giêsu chịu khổ hình, chịu chết, để chuộc tội cho nhân loại. Trong tuần lễ này, Linh mục Nguyễn Văn Lý và các bạn của ngài cũng chịu những sự đau khổ, những sự sĩ nhục công khai trước toà án và ngài bị bịt miệng không cho nói. Hình ảnh đó đối với thế giới là một hình ảnh hết sức tồi tệ, hết sức xấu xa, và nói lên một cái chế độ hoàn toàn không có tự do dân chủ, không có các quyền tự do ngôn luận như ở các nước khác trên thế giới.
Linh mục Nguyễn Văn Lý có 2 tư cách, một tư cách là một linh mục, và tư cách thứ hai là một công dân. Đối với một linh mục, thì lưu tâm của một người tu hành trước sự đau khổ của đồng bào mình, của những người đồng hương mình, thì không thể nào chấp nhận được trước thái độ vô cùng dã man tàn bạo độc tài độc đảng của đảng cộng sản được. Sự tranh đấu của ngài, đó là sự tranh đấu được thúc đẩy bởi lương tâm của ngài.
Ngoài ra, Linh mục Nguyễn Văn Lý còn là một người công dân, quyền công dân là quyền tranh đấu để đòi hỏi phải thực hiện một chế độ tự do dân chủ tôn trọng nhân quyền. Do đó, những hành vi hay những lời nói của ngài là những lời nói của một con người công chính, dám nói lên sự thật, dám hy sinh cho bản thân mình, chấp nhận tù tội, chấp nhận bị ngược đãi dưới hình thức này hay hình thức khác để tranh đấu,và ngay cả chấp nhận cái chết có thể đến với ngài bất cứ lúc nào trong hoàn cảnh tù tội.
Chúng tôi vô cùng xúc động trước hình ảnh của Linh mục Nguyễn Văn Lý hy sinh bản thân mình vì dân tộc, vì đồng bào. Trong mùa chay này, chúng tôi cũng xin hiệp thông với tất cả mọi người cầu nguyện cho Linh mục Nguyễn Văn Lý được can đảm và bền bĩ theo ơn gọi của mình, tức là Ơn Gọi để làm một người công chính, một người có lương tâm trước những bất công của xã hội.
Thế là Anh sắp bước vào năm tù thứ 17 của lần tù thứ 4! Còn hai bạn tù của Anh, Nguyễn Phong và Nguyễn Bình Thành, cũng bước sang năm thứ ba. Đối với Anh, nửa đời linh mục rồi còn gì!! Sao Anh lại "dại dột" thế? Khôn ngoan im lặng hay lịch sự biết điều, khiêm tốn xin xỏ hay âm thầm hợp tác, "chuyên chú tu hành" thay vì "hoạt động chính trị", lấy nguyên tắc "được việc" thay vì "đúng việc" làm kim chỉ nam, Anh đã có thể sống thong dong nhàn nhã, xây dựng biết bao công trình, tổ chức biết bao lễ hội, xuất ngoại biết bao lượt lần để "làm sáng danh Chúa, cứu các linh hồn, tốt đời đẹp đạo"!?! Đàng này Anh lại cứ liên tục lên tiếng đấu tranh, bênh vực những thân phận đau khổ, để rồi liên tục chui vô nhà đá cho khổ cực tấm thân, phí cả đời trai trẻ!!
Có người từng nói là Anh và các bạn Anh trong Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền mắc khẩu nghiệp, gánh khẩu họa! Thầy Chí Thánh, Gioan Tẩy giả, Các Tông đồ và bao Ngôn sứ suốt dòng lịch sử Dân Chúa đã chẳng cùng số phận sao? Nếu Chúa Giêsu đừng có gọi lãnh đạo chính trị như bạo vương Hêrôđê là "con cáo già" (x. Lc 13,32), gọi lãnh đạo tôn giáo như các Biệt phái và Kinh sư là "lũ giả hình", "loại mả tô vôi", "hạng dẫn đường mù quáng", "quân ngốn tài sản của các góa phụ" (x. Mt 23,13-27), đừng có lên tiếng khai mào sứ vụ kiểu khích động: "Thiên Chúa đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, người bị áp bức được tự do trả lại" (x. Lc 4,18), "Phúc cho ai bị bách hại vì sống công chính" (x. Mt 5,10)…
Nếu Thánh Gioan Tẩy giả đừng có gọi phái Xa-đốc (hàng tư tế thỏa hiệp với quân xâm lược) là "nòi rắn độc" (x. Mt 3,7), đừng quở trách binh lính: "Chớ hà hiếp ai, không được tống tiền!" (x. Lc 3,14), đừng có cảnh cáo vua Hêrôđê: "Ngài đâu được phép lấy chị dâu làm vợ!" (x. Mt 14,4)... Nếu hai vị không mắc cái "bệnh ham nói", "thói phê bình" những kẻ đang nắm quyền lực thì làm chi mà phải bị săn đuổi, chịu giam cầm và sống mới được 1/3 đời người đã phải bỏ mạng trên thập giá nhuốc nhơ hay dưới lưỡi gươm oan nghiệt? Nếu các ngôn sứ Cựu Ước đừng có lên án -với bao lời nảy lửa- những kẻ quyền thế quỵt lương (x. Gr 22,13; Ml 3,5), những tay giàu có gian lận (x. Am 8,5; Hs 12,8), những ông quan tòa vụ lợi (x. Mk 3,11; Is 1,23), những người lãnh đạo "chà đạp lên mặt kẻ nghèo khó" (x. Is 3,15)… thì làm chi mà phải bị cường quyền bách hại, giết chết, sống chưa mãn đời? Âu cũng là khẩu nghiệp! Mà Kinh Thánh có gọi các ngài là "làm chính trị" không nhỉ?
Anh đã hiểu rằng lời nhắc nhở của Chúa: "Hài nhi hỡi, con sẽ được gọi là ngôn sứ của Đấng Tối Cao" trong kinh sáng mà các linh mục và tu sĩ phải đọc mỗi ngày, thật thúc bách và đòi hỏi biết mấy! Anh đã hiểu rằng trong một xã hội mà hạng cầm quyền, đảng lãnh đạo chỉ biết bưng bít chân lý, chà đạp lẽ phải, tham nhũng bóc lột, áp bức bạo hành, công cụ hóa các thế lực tinh thần, thì vinh quang được làm chứng nhân, danh dự được làm ngôn sứ cho công lý, cho sự thật, cho Thiên Chúa đòi buộc phải ra khỏi thánh đường bình yên (dĩ nhiên không phải ra hẳn) để dấn thân vào trần thế hỗn loạn và can đảm trả giá. Có cuộc đời nào làm chiến sĩ cho phẩm giá của con người, cho quyền sống của thế nhân, cho tự do của tôn giáo, hay đơn giản là sống cho xứng phận người đứng thẳng, mà lại không lãnh sóng gió bão bùng, mà không gánh khổ đau bách hại?
Anh đã hiểu rằng hạng nghèo khó cần thương giúp hơn hết (như bổn phận của Giáo hội và của linh mục) không phải là hạng nghèo khó về của cải mà là hạng nghèo khó về nhân quyền. Nghèo về của cải chỉ khổ, nghèo về nhân quyền vừa khổ vừa nhục và còn kéo theo đủ thứ tai họa! Anh không chỉ bằng lòng với việc bác ái cứu trợ (vốn được bạo quyền hoan nghênh tán thưởng) mà còn tiến tới việc bác ái giải thoát (luôn bị cường lực cấm đoán cản ngăn) và cho đó là quan trọng hơn cả, khẩn thiết hơn cả, là cách giải quyết tận gốc vấn đề. Anh đã chẳng lẳng lặng xót thương, âm thầm cầu nguyện, kín đáo trợ giúp các nạn nhân của bất công, một đã dấn thân nhập cuộc, hiên ngang đứng cạnh nỗi khổ của đồng đạo, của đồng bào, của tôn giáo, của đất nước, và công khai lên tiếng, vạch mặt chỉ tên cái nguyên nhân sâu xa, cội nguồn đầu hết của mọi bất công bất hạnh : chủ nghĩa phi nhân, chính đảng chuyên quyền và chế độ toàn trị.
Xin cảm ơn Anh vì lời nói thẳng thắn và hành động can đảm, cái nhìn sâu sắc về xã hội và chiến lược đấu tranh đúng đắn (đồng thành lập Khối dân chủ bất bạo động 8406 chẳng hạn), cộng thêm tấm gương hy sinh trong tù ngục tháng năm dài của Anh, đã và đang dấy lên cả một phong trào đòi tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền trên Quê hương, đặc biệt kéo theo sự nhập cuộc ngày càng đông đảo của các đồng nghiệp linh mục. Nhất là khi vấn đề quyền con người đang mở rộng ra thành vấn đề quyền dân tộc với hiểm họa giang sơn Tổ quốc bị xâm lấn, an ninh Tổ quốc bị đe dọa, với viễn tượng nước mất, nhà tan, đạo tiêu tùng! Nếu các lãnh đạo tinh thần không lên tiếng lúc dầu sôi lửa bỏng này, lúc mà giáo dân và lương dân đang mong đợi họ, cầu khẩn họ, thì khi đất nước trở lại thanh bình, sạch bóng Cộng sản, thoát đại nạn ngoại xâm, ai mà còn thèm nghe họ nữa, như kinh nghiệm thấm thía hiện giờ bên Đông Âu của các lãnh đạo tinh thần đã lặng câm như hến hay đã thỏa hiệp với quỷ!
Xin cảm ơn Anh đã làm người khởi xướng mạnh mẽ, bắn phát súng lệnh (cụ thể và đặc biệt qua 9 Lời Kêu Gọi từ tháng 12-2000 đến tháng 02-2001) cho đại cuộc đòi lại các tài sản vật chất và tinh thần mà các tập thể lẫn cá nhân, dân sự lẫn tôn giáo đang tiến hành ngày càng quyết liệt. Những cuộc đòi đất đai của các dân oan và của các giáo hội, đòi công bằng của các công nhân, đòi độc lập của các tôn giáo, đòi nhân quyền của các nhà dân chủ, đòi tham gia việc nước và đòi tài sản tổ tiên của mọi tấm lòng ái quốc hôm nay đã chẳng cảm hứng phần lớn từ những Lời Kêu Gọi ấy sao? đã chẳng được nhắc nhở phần lớn trong những Lời Kêu Gọi ấy sao? Nhưng rồi, chính vì những lời khởi xướng ấy mà Anh đã phải gánh chịu bao đau khổ và tù ngục. Phải chăng đó là nỗi bất hạnh của người thức dậy sớm? Đau khổ ấy đến từ bên ngoài cũng như tự bên trong.
Mới đây thôi, khi được hỏi vì sao không lên tiếng bênh vực cho Anh, một trong những người có trách nhiệm về Anh đã trả lời (đại ý): "Vì cha Lý đã chẳng giữ tư cách mình là một linh mục trước tòa án. Sao lại có những hành động như lấy chân đá vành móng ngựa, sau đó lại nắm tay cao thẳng lên (sic) hô to "Đả đảo đảng Cộng sản"! Như thế có khác chi một giáo dân la hét trong nhà thờ!". Trời ơi, cái phiên tòa đó (và chuỗi ngày thẩm vấn các bị can trước đó), ai chẳng biết là đầy gian manh, cưỡng bức, vô luật, không trạng sư, không chứng nhân, không thân thuộc, không quyền tự vệ, lại còn bịt miệng và chận họng các bị cáo, nghĩa là phiên tòa của một bọn cướp, trong đó chẳng tồn tại công lý, chẳng tồn tại pháp luật, hết sức bất công, thô bỉ và quái đản, rất đáng bị đả đảo (y như những sự việc cũng quái đản, thô bỉ và bất công không kém quanh vụ sơ thẩm và phúc thẩm 8 giáo dân Thái Hà), thế mà lại đem so sánh nó với chốn thánh đường tôn nghiêm?
Nói thế thì khác gì tay chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đã kết án các Linh mục Thái Hà trong thư gửi Hội đồng Giám mục VN và Giám tỉnh Dòng CCT ngày 12-12-2008: "Trước và trong quá trình diễn ra phiên tòa, một số giáo sĩ tại nhà thờ Thái Hà… đã có những lời nói, việc làm cổ súy, khuyến khích các hành vi vi phạm Pháp luật... đã có thái độ và lời nói phỉ báng Pháp luật và Nhà nước Việt Nam… đã nói phiên tòa là "phiên tòa của ma quỷ và bóng tối"… Các linh mục ấy đáng bị điều chuyển khỏi địa phận thành phố Hà Nội". Phải chăng người ta muốn biến hai câu thơ nổi tiếng của Anh: "Tòa án Cộng sản Việt Nam: trò hề bỉ ổi ngàn năm chê cười" thành "Tòa án Cộng sản Việt Nam: thánh đường công lý ngàn năm rạng ngời" ? Phải chăng chỉ vì dám chân đá, miệng hô đả đảo cái nền pháp chế khốn nạn như thế (cũng như lũ người đẻ ra nó) mà những gì Anh đã làm và đã chịu vì Quê hương và Đạo giáo trở thành xấu xa, tội lỗi, không thể can thiệp và bênh vực được?
May thay, bên cạnh thái độ dửng dưng, vô trách nhiệm đến gây ngỡ ngàng đó, đa số đồng bào quốc nội lẫn hải ngoại và cộng đồng dân chủ thế giới đều bênh vực Anh, ủng hộ Anh, tiếp bước Anh… Bằng chứng là cuốn "Vụ án Lm Nguyễn Văn Lý và Lương Tâm Công Giáo" (2007) và cuốn "Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý, cuộc đời đấu tranh cho tôn giáo và dân chủ nhân quyền" (2008) đã được phổ biến rộng rãi. Bằng chứng là tấm hình Anh bị bạo quyền bịt miệng trong phiên tòa ô nhục ngày 30-03-2007 đã bay khắp thế giới, in ra hàng triệu bản, hiện diện nơi đâu mà dân Việt yêu nước biểu tình, triển lãm, hội thảo…
Mười ba panô (billboard) khổng lồ về cảnh độc đáo đó đang được dựng lên ở Hoa Kỳ và Úc châu. Tấm hình này còn được tặng riêng cho chính giới và báo giới nhiều nước cũng như dí vào mặt đám lãnh đạo và cán bộ VC xuất ngoại… Nó là biểu tượng cho Việt Nam hôm nay, là lá bùa trù yểm Việt cộng gian đảng, là lời hiệu triệu cho toàn thể Đồng bào… Bằng chứng là từ nhiều năm nay, bao tổ chức đoàn thể trên thế giới (Việt Nam lẫn ngoại quốc) đều liên tục đòi trả tự do và danh dự cho Anh lẫn các chiến sĩ dân chủ đang bị tù đày… Bằng chứng là tổ chức quần chúng đấu tranh và cơ quan ngôn luận tranh đấu mà Anh đồng thành lập, tức Khối 8406 và tờ Tự do Ngôn luận, vẫn lừng lững tiến trên con đường trực diện với Cộng sản, bất chấp mọi đánh phá, trả thù hèn hạ và nham hiểm của họ.
Anh Lý, Anh Phong, Anh Thành và Quý Chiến sĩ dân chủ, Tù nhân lương tâm, Anh hùng Dân tộc thương kính, xin hãy an lòng! Hy sinh của bản thân và gia đình Quý Vị đang là dầu giữ mãi ngọn đuốc đấu tranh và là lực thúc đẩy toàn thể dân tộc bịt miệng vĩnh viễn và tống cổ muôn đời cái ác đảng độc tài toàn trị, buôn dân bán nước một ngày nào đó gần đây thôi! Thiên Chúa và Dân tộc đang nhìn Anh và các Vị như những người con yêu quý!